Bản thân tôi là một
người mới mở Công ty chuyên cung cấp vănphòng phẩm. Tôi có mở một cửa hàng bán lẻ văn phòng phẩm tại mặt phố để thuận
tiện cho việc kinh doanh.
Tâm lý chung của người
bán hàng bao giờ cũng muốn mua giá thấp và bán lại giá thật cao. Và chuyện
thỉnh thoảng có nhân viên marketing của các nhà cung cấp đến tiếp thị là chuyện
thường xảy ra.
Một hôm, có hai người
một nam, một nữ (nam khoảng hơn 30 tuổi, nữ khoảng hơn 40 tuổi, có nói tên là Thúy)
đi xe máy Nozza đến cửa hàng của tôi, giới thiệu là có bán các sản phẩm như:
phong bì, túi hồ sơ xin việc, và thực tế là tôi đã mua những sản phẩm này của
chị ta.
Trước khi ra khỏi cửa
hàng của tôi, chị ta còn dặn : "Chị có bán cả hợp đồng lao động, khi nào có
khách mua thì gọi cho chị nhé". Khoảng 1 tuần sau, có một người tên Nam
khoảng 35 tuổi, chuyên phụ trách vấn đề vật tư cho một công ty xây lắp đến cửa
hàng của tôi.
Ban đầu, hắn ta nói
rằng: muốn mua khoảng 100 túi hồ sơ xin việc. Mặc cả xong, hắn lại nói: ở đây có
bán hợp đồng lao động không, và muốn mua khoảng 1.000 tờ. Tôi nghĩ ngay đến hai
người tiếp thị hôm trước. Tôi liền gọi cho chị ta hỏi giá thì chị ta bảo giá là
4.500 đồng/ tờ, nếu bán lẻ thì giá là 6.000 đồng/tờ.
Vì mới kinh doanh nên
tôi chưa nắm rõ giá cả, tôi tin ngay. Người mua hàng vẫn ở đó và nghe hết cả
cuộc điện thoại của tôi, hắn còn trả giá là 5.400 đồng/ tờ. Sau khi đã thỏa
thuận xong, hắn đặt trước cho tôi là 500.000 đồng rồi hẹn lát nữa quay lại lấy.
Khi người này đi thì
khoảng 30 phút sau, chị Thúy đến, mang theo cả tập dày, toàn là Hợp đồng lao
động giao cho tôi. Chị ta nói rằng: chị có 2.000 tờ, em có lấy hết không vì
thực ra, chị có khách đặt từ trước rổi, nếu em không lấy hết thì phải mai chị
mới có thể giao cho em được.
Lúc đó tôi nghĩ: đằng
nào mình cũng cần để bán, hơn nữa, lại có người đặt hàng rồi, thì chắc chắn là
phải lấy ít nhất là 1.000 tờ, thôi thì cứ lấy không thì nhỡ việc. Vậy là tôi
lấy hết chỗ đó và đưa cho chị ta tổng cộng là 9.400.000 đồng.
Sau đó, tôi gọi điện
cho người đã đặt hàng thì thấy tắt máy, và đợi đến gần tối vẫn ko thấy người đó
quay lại lấy. Lúc đó, tôi vẫn chưa mảy may nghi ngờ gì, và cứ suy nghĩ mãi là
tại sao lại như thế. Đến tối, tôi mới thử mở máy tính ra để xem lại báo giá của
một đơn vị thì mới biết là giá của một tờ hợp đồng lao động như thế chỉ có 500
đồng/tờ.
Lúc đó tôi mới biết
mình đã bị lừa, kiểu lừa có bài bản, bọn chúng đã lên kế hoách và có cả một
đường dây để thực hiện. Tôi buồn lắm! Cũng may chồng tôi không trách gì tôi cả,
mà cả hai cùng ngồi phân tích và rút kinh nghiệm cho bản thân. Giả sử, bây giờ
báo công an thì cũng không biết có giải quyết được gì không, vì đây là một giao
dịch thuận mua vừa bán, không biết công an có làm gì được họ không.
Tôi tự an ủi rằng:
thôi thì của đi thay người, hoặc là đây chính là cái giá đắt để tôi mua được
một bài học cho bản thân mình. Tôi cũng đã dần quên đi câu chuyện của mình,
nhưng hôm qua, một người bạn của tôi có cửa hàng photocopy lại tâm sự với tôi
chuyện tương tự.
Vào năm 2008, lúc cô
ấy mới mở cửa hàng photocopy, cô ấy bị lừa với kiểu lừa đúng như kịch bản mà
tôi gặp phải.
Tôi nghĩ, tôi phải có
trách nhiệm kể lại câu chuyện của mình cho các bạn cùng nghe, đặc biệt là những
bạn mới bước vào nghề kinh doanh để các bạn phải luôn cảnh giác với những chiêu
lừa đảo này.
Tôi hy vọng rằng, qua câu
chuyện này, tôi và các bạn sẽ phần nào ngăn chặn được sự hoạt động của bọn
chúng. Chúc các bạn mạnh khỏe và thành công!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét